
Anh đang sống trong vùng màu xám..
Không có gì đen và chẳng có gì trắng
Mọi thứ đều nhờ nhờ, không rõ nắng hay mưa..
Ngày đã dài, đêm lại càng bất tận..
Thảng thốt giữa những cơn mộng mị..
Mồ hôi mặn chát, nước mắt lại cay..
Anh còn đây, vậy còn em ở đâu..
Anh vẫn đang ở trong vùng màu xám..
Xanh đỏ tím vàng, chẳng màu nào còn sống..
Tất cả đều chết, mắt chẳng còn nhìn thấy..
Cảm xúc cũng mất màu, chỉ còn màu giông tố..
Mây xám ở trên trời, mây xám ở trong tim..
Em đi rồi, mang theo cả màu nắng..
Anh vẫn ở đây, vẫn tìm kiếm loanh quanh.
Tại sao không là vùng màu xám?
Đâu có gì sai mà cũng đâu chắc gì đúng..
Thứ gì trên đời lại chẳng là hai mặt..
Cũng đâu có gì tồn tại mãi phải không em..
Nhất là tình yêu, chẳng thể nào vĩnh cửu..
Một sớm mai thức dậy đã hoàn toàn tan biến..
Anh còn đây, chỉ em và tình yêu là mất..
..
…
….
Và không biết tự khi nào..
Anh thấy mình, đã ở trong vùng xám..

Thuan Ngo
September 9th, 2010
10:20 am
best poem ever
heart2frozen
September 9th, 2010
10:20 am
hức, anh làm thơ à
Tu Nguyen
September 9th, 2010
10:20 am
Tho cua ai ma buon qua?!
Vui len nha ban!
[deleted]
September 9th, 2010
10:20 am
theo chan doan so bo cua em thi anh da bi benh mu` mau`!!!hahhah. Em co mot vien thuoc 2 mau: hong va tim’. Anh co muon uong k?